Những bài “Văn tế quan tham” hay, đọc là thích

Chuot

I. VĂN TẾ QUAN THAM của tác giả Khang Nguyên

VĂN TẾ QUAN THAM

Hỡi ôi:

Mỡ để miệng mèo
Xương ngay mõm chó
Trước mặt dân thì ra vẻ thanh liêm, đạo đức
Sau lưng người lại mặc sức ngỗ ngược, tham lam
“Ăn không từ một cái gì”
Vét chẳng bỏ qua đôi chút
Ở nhà, ăn sung mặc sướng nên có lắm kẻ hầu, kẻ hạ
Đến chợ, tiêu hoang xài phí mới được nhiều con vãi, con rơi

Tuy;

“Tóc tai nhẵn nhụi
Áo quần bảnh bao”

Nhưng;

Thằng ra vẻ đạo đức thì ăn ngủ với vợ người lén lút
Đứa tỏ mình thanh cao lại lang chạ với thuộc cấp công khai
Nhà cửa nguy nga tráng lệ, viện cớ “làm thối móng tay” mới có
Biệt phủ xa hoa lộng lẫy, lý do “buôn bán chổi đót” mới thành

Sống mà chẳng chút thanh cao
Chết thì lấy đâu danh dự?

Nhớ khi xưa:

Miệng thét ra lửa
Đít ỉa được vàng
Ông thì được báo chí tung hô từ việc “vớt bèo”
Kẻ lại nhờ truyền thông tâng bốc bằng nghề “hoạn lợn”.

Thế mà, khi gặp cảnh tội tù:

Thằng xin về nhà ăn tết
Đứa muốn tại ngoại hầu tra
Thằng đưa mẹ cha đau yếu ra xin xỏ
Đứa nhận “bác Trọng” rồi khóc lóc ỉ ôi
Khi còn quyền mở mồm hống hách
Lúc mất chức quì gối van xin

Vậy mới biết;

Cái tình “đồng chí” không bằng cục phân
Cái nợ “anh em” chẳng hơn đống cứt
Kẻ tuyên mười mấy năm tù
Đứa chịu cả đời giam hãm
Trước mặt; họ hàng khóc hu hu
Sau lưng; đồng chí cười khặc khặc
Khi vui thì vỗ tay vào
Hoạn nạn thì nào thấy ai?

Khác nào
Cá mè một lứa?
Chó đói cùng bầy?

Chỉ khổ;

Thuế má nhân dân phải oằn mình ra đóng
Bạc tiền quan tham vẫn sấp mặt đến ăn
Đất nước ngày càng lụn bại
Dân đen vẫn lắm cơ hàn

Thằng ăn không hết
Đứa lần chẳng ra

Thế nên hôm nay
Tiện thể dịp này
Tôi viết lên đây
Mấy dòng mấy chữ

Mấy thằng quan lại
Chế độ độc tài
Gieo rắc nhân tai
Làm mưa làm gió

Sống bầy lang chó
Cắn xé dân mình
Ai chết có linh
Xin mau lên hưởng

Khang Nguyên 22-01-2018

~~~****~~~

II. VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM của tác giả Phạm Lưu Vũ

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM
(Kẻ hậu sinh cung kính lạy cụ Đồ Chiểu)

Hỡi ơi! Thuế nặng phí dày, lòng dân bải hoải.

Trăm năm công đánh giặc, chưa chắc mà nay ở ngôi cao,
Mấy đời móc túi dân, thân tuy béo tiếng tham như chó

Nhớ quân xưa:

Con cái nhà ai,
Ăn no dửng mỡ.

Quen thân nhung lụa, đâu biết lòng dân,
Chỉ biết chọi nhau, ở trong biệt phủ.

Việc hát, việc hò, việc đàn, việc đúm… thân vốn quen rồi,
Học ăn, học nói, học chữ, học nghề… mắt đâu thèm ngó.

Nghiệp ăn hại kết tinh từ kiếp trước, cha quan to thì mình tất quan to,
Mùi tham lam đã ngấm đến cao lâu, thích hối lộ như mèo hoang thích chuột.

Chỗ thấy đường xe đông như nước, muốn lập trạm thu;
Ngày xem ngân sách cạn như chùi, muốn nâng thuế VAT.

Một mối lợi danh ngồn ngộn, há để ai cướp mất của ai,
Hai tầng quyền lực ngút trời, đâu dung lũ dân đen khốn khó.

Nào sợ ai đòi, ai bắt? phen này xin thỏa sức tung hoành,
Chẳng thèm biết ngượng, biết ghê, chuyến này quyết ra tay vơ vét.

Khá ngon thay:

Vốn chẳng phải quan to, quan nhỏ, khối thằng theo đóm được an tàn,
Chẳng qua là con bạc, con buôn, quan hệ tốt thiếu gì dự án.

Mười tám môn hối lộ, nào biệt thự, nào nhà,
Chín chục triệu dân đen, cứ tha hồ móc túi.

Ngoài cật đã có tờ quyết định, nào đợi dân kịp trở tay,
Trong xe chồng một đống hồ sơ, đâu cần đến lương tri, công lý.

Cửa quan đã đẻ ra cơ chế, liền sinh ra nhóm nọ nhóm kia,
Nhân danh người nhà tướng, nhà quan, chả cần vốn cũng tay không bắt giặc.

Chi nhọc thương thảo với giá này, giá nọ, lấn vườn, cướp ruộng, coi giặc cũng như dân,
Nào sợ thằng Vươn bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, dễ dàng như tập trận.

Kẻ dùi cui, người roi điện, làm cho dân lành, con nít hồn kinh,
Bọn hè trước, lũ ó sau, thương thay lão già gãy cẳng.

Tấm gương đạo đức đâu rồi?
Ai biết tính người vội bỏ.

Một kiếp quan trường rằng chữ lợi, ai hay quả báo nhãn tiền,
Trăm năm địa ngục ấy chữ nguy, nào đợi nhân nào quả nấy.

Núi sông mờ mịt, mà cỏ cây mấy dặm sầu giăng;
Thiên hạ thái bình, để già trẻ hai hàng lệ nhỏ.

Bên ngoài giặc cướp, Hán gian ùa tới, mà biển khơi đã chết còn dày đặc âm binh,
Bên trong quan tham, giữ ghế hành dân, mà hiệu lực nhất nhất theo kim tiền chỉ đạo.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đấc ngọn rau ơn xương máu, tài bồi cho cả nước nhà ta,
Bát cơm manh áo sống ở đời, tối mắt mấy đời cha con nó.

Vì ai khiến dân đen khốn khổ, thuế phí chồng nhau,
Vì ai xui vườn ruộng tan tành, động mồ động mả?

Sống làm quan tham lam vô đạo, quăng vùa hương, xô bàn độc, thấy lại thêm buồn,
Chết làm ma ở chốn cửu tuyền, ngửi phân lợn, uống nước đồng, nghe càng thêm hổ.

Thà chưa thác mà đặng lòng sám hối, ăn năn may tổ phụ còn vinh;
Hơn sống dai mà chịu chữ cẩu quan, ở với nhân dân cũng ngượng.

Thôi đi thôi!

Đường quan lộ, năm năm ư một khóa, có tham lam cũng lưu lại chút tình,
Nẻo công danh, một kiếp đặng một lần, cẩn thận kẻo sa phải vòng lao lý.

Đau đớn bấy! người tình ngồi tiếc của, Buổi vàng son sung sướng đâu rồi,
Não nùng thay! vợ trẻ chạy nuôi chồng, con xế cũ đậu ngoài song sắt.

Ôi!

Một khóa quan tham;
Nghìn năm nhục nhã.

Giặc cướp vẫn giăng đầy đâu đó, ai làm cho bốn phía mây đen,
Ông cha ta còn gửi cốt nơi đây, ai cứu đặng mấy phường con đỏ.

Sống mà cả nước non đều hận, oan gia đầy, muôn vạn kiếp còn theo,
Thác đừng trông đền miếu để thờ, tiếng gian trải muôn đời ai cũng chửi.

Sống tạo nghiệp, thác thì trả nghiệp, linh hồn theo ám cháu con, muôn kiếp không ngóc đầu lên được,

Sống thờ giặc, thác phải thờ ma, lời Phật dạy đã rành rành, một chữ “đọa” đủ mà cảnh tỉnh.

Hỡi ơi!

Nước mắt dân lành lau chẳng ráo, thương vì hai chữ dân oan,
Cây hương liệt sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu bội nghĩa.

May ra thì hưởng!

Phạm Lưu Vũ

~~~***~~~

III. VĂN TẾ SỐNG QUAN THAM của tác giả NC

VĂN TẾ SỐNG QUAN THAM

Hỡi ơi!

Ba sáu tàn vàng

Lẽ nào vứt bỏ.

Vài đận tính sai cơ, tiếng quan tham mãi vang như mõ!

Dẫu bao năm ngang dọc, chốn triều đình danh nổi như phao;

Nhớ oai  xưa

Quê mẹ đất nghèo

Dân cùng nước khổ

Trải bao trận mạc, cấm vận triền miên

Đói nghèo nhìn nhau, bữa cơm bữa củ.

Bán quán, bơm xe, nắm than, bổ củi, tay vốn quen làm;

Xế hộp, mô bai, khách sạn, nhà hàng, mắt chưa từng ngó.

Thấy nước người đổi đời trong thập kỉ, lòng những mong chóng mọc vẩy rồng;

Chịu nghèo hèn khốn khó mấy chục niên, bụng ao ước mau mang lốt hổ.

Ngó thấy tiền Tây xanh tím đỏ, chỉ muốn vơ ngay

Nhìn vào xe Mĩ phóng tít mù, ước tư bản đổ!

Trước cảnh nước nhà hèn kém, chẳng lẽ ngồi đầu gối quá tai;

Gió đông đà nhụt gió tây, thôi thì cũng rỡ rào mở cửa.

Pu tủng* luật này lệ nọ, gan cùng mình dốc sức ngoáy trời (* Không hiểu – gốc tiếng Tàu)

Mo phú* nợ cháu con lo, vốn nào cũng vơ vào đầy rổ. (* Cóc sợ – gốc tiếng Pháp)

Cũng khen thay!

Vốn chẳng dòng kinh bang tế thế, gốc từ vệ túm mà ra;

Phẫu thuật da “tiến sĩ công nông“, nhoáng cái tước cao đã bổ.

Ngón kinh tế thị trường nào đợi tập rèn;

Nghề định hướng kinh doanh kiệm thời gian ngó.

Ngoài vỏ khoác rừng vàng biển bạc, thoải mái đào với bắt, khỏi bàn;

Trong tay gom triệu sức lao công, lương chỉ góc tiền “đô”, quá đủ!

Đất đai cứ tha hồ bán đổi, cũng lôi vào khối nước Tây, Tàu.

Ruộng vườn đền giá rẻ như bèo, khéo dỗ dân đà vui hớn hở.

Ba chục năm đổi mới, may phùng thời thế, lướt tới ào ào, cũng gặt về vô khối thành công;

Triệu dân nông thay đời, dù mếu dù tươi, cuốc cầy phăng phăng, khiến sản vật dần thêm béo bở.

Tạo liên doanh, xây siêu thị, thổi phố phường ngày một phình to;

Ủi sân gold, san chế xuất, kẹp đồng bãi hết phương nẩy nở.

Chao ôi!

Những tưởng vận đỏ đến hồi, cừu dê chuyến này hóa hổ;

Nào hay dân đen khốn khổ, lươn trạch sao giống được rồng?

Vốn tại máu tham ẩn trong tâm, thấy vàng đời nào chịu bỏ.

Ngó sang Tiên Lãng, sú vẹt mấy dặm sầu giăng;

Nhìn bãi Văn Giang, già trẻ hai hàng lệ nhỏ.

Chẳng phải du côn, cao bồi Mĩ quốc, mà to gan chống lại lính triều đình;

Vốn không phá nhà, cướp đất của ai, mà chịu còng tội tù cho đáng số!

Ấy bởi!

Trên sao dưới vậy, tâm xà đeo mặt từ bi;

Quan đã mở đường, ắt nhũng nhiễu quân lệ bộ.

Nhóm đại gia dựa hơi cấu kết, lợi ích chia phần;

Mặc thảo dân nhà cửa tan hoang, xiêu mưa ngã gió.

Rừng nguyên sinh bao nhiêu gỗ tốt, chia phần nhau tha hồ đốn, đổ tội tặc lâm;

Mỏ hiếm quí ngồn ngộn bạc vàng, xúi họ hàng mặc sức đào, giấy gì chẳng có!

Chúng dân cứ kêu ca oán thán, kêu chán rồi cũng đến thôi;

Triều đình biết mà phải chịu thua, chứng cớ đâu đành tay bó.

Vậy nhưng!

Cứ tưởng trăm bề kín thế là cùng, lại thêm phên che rào chắn khắp nơi;

Kính Chiếu yêu đà mỡ bôi đen bóng, Thiên Lí Nhỡn chắc nản lòng đành bỏ.

Cho nên ngân khố cứ việc đem tiêu, quẳng vàng đổi về bấy nhiêu tầu nát;

Thả sức tiền gian vung xây phủ đệ, rải bạc tạo đường mê lộ ngân kho.

Kệ đau đớn bấy: bà già ngồi run rẩy, nóc chuồng trâu lũ lụt vây quanh;

Mặc não nùng thay: trẻ chân đất đến trường, rét đại hàn phong phanh dúm dó.

Thế rồi!

Hội Diên Hồng đột ngột nổ ra,

Khiến chúng dân xốn xao ngóng ngó.

Binh tướng tham vẫn giữ sông Tô Lịch, võng lọng cụp nhưng còn khối ô dù;

Lương đống thiện tuy lùa gió Hồng Hà, chưa đủ mạnh để khử mùi thối chó.

Đấu mà trả nước non bớt nợ, danh thơm đồn sáu mươi tư tỉnh đều khen;

Ngậm để giữ vẹn ghế nguyên ngai, mùi khắm ngấm ba đời cháu con còn đó.

Dân mở miệng, được nói được nghe, trăm triệu người ủng hộ triều đình, trò tham nhũng  lắm chuyện phanh phui;

Dám vì dân, thiệt cũng vì dân, dầu cáo quan nhận trăm mét đất, đức thanh liêm tắt đèn vẫn tỏ.

Khá khen người nhóm lửa, dù bếp ẩm, củi khô lẫn với củi tươi, kiên nhẫn quạt khói đều tay, dần dà lò sẽ  rực hồng.

Đáng ngợi đám thảo dân, chí đã đồng, gian tặc dù ẩn thật sâu, lò bỏng cũng cháy mặt lang, cáo già hết đường giả thỏ.

Ôi thôi thôi!

Trận địa mở toang;

Chúng dân đều rõ

Bạch tuộc kia rồi phải co vòi;

Quan tham sẽ về vườn cắt cỏ.

 

Thôi thì thế cũng là may;

Còn hơn vô tù ngóng cổ.

Dẫu xác còn ngất ngưởng, nhưng linh đã hết oai linh;

Gọi là kết cỏ đền bù, hạ trướng nguyện đền ơn chủ

Tàn vàng (mã) đủ ba sáu tàn vàng;

Xế sịn (mã) nhập loại hàng nguyên thủ.

Nổi lửa thật to;

Hóa theo cho đủ;

Mao đài vẩy cả chai;

Át hết mùi cáo cú…

Ô hô, ai tai!

Đàn em tiễn cụ!!!

NC (Nguồn: trannhuong)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s