Cách làm bài thi Marx-Lenin điểm cao.

Thảo mập, Trung ôm không xuể. Trung gầy, Thảo kêu là ôm không sướng. Hai người luôn tìm khuyết điểm của nhau mà la nhau cho vui. Trong môn chủ nghĩa Marx-Lenin, Trung hãnh diện, thấy mình đắc thắng:

– Anh ấy à. Anh chửi ông Marx, anh chửi cả chủ nghĩa cộng sản ngay trong bài thi cuối kỳ, mà cô vẫn cho anh qua môn , điểm cao nữa. Em khen hay chửi cộng sản mà điểm thấp vậy.

– Em khen.

– Hay là em gặp phải cô giáo ghét cộng sản nhỉ, khen gì cũng khen vừa thôi chứ, khen gớm quá người ta ghét. Anh chê Marx, nhưng tự anh nghĩ ra chứ không chép nên điểm cao. Mà em học cô nào? Có phải bà cô tầm 50 tuổi, đeo kính như em, hay mặc cái áo dài hoa không ? Cô Hoa gì đó.

– Ừ đúng rồi, là cô đó.

– Thôi rồi. Tại anh. Anh học bà đó hai lần. Lần anh viết tút chửi bà trên facebook, sếp anh gọi điện kêu anh rút bài. Thế là anh rút. Nhưng mà việc chồng làm giờ vợ chịu. Thương em quá à.

Trong căn phòng ấy, Thảo chiếm diện tích nhiều nhất. Cô to gần gấp đôi Trung, nói nhiều khoảng gấp ba. Trung đưa tay lên trán vờ như suy nghĩ rồi bĩu môi vờ như chê bai:

– Thật không thể tin nổi. Một ông trùm “phản động” lại có bà vợ thi Marx rớt đến 3 lần. Người ta biết người ta cười anh chớt.

Người ta ở đây ,bao gồm cả phe công an lẫn phe phản động.

Thảo thỏ thẻ, như là khóc thật:

– Tại anh cả đấy. Anh đừng làm trùm phản động thì em đâu có rớt Marx.

– Thôi được rồi, anh xin lỗi. Cho anh ôm cái coi.

– Hí hí.


Buổi chiều , Trung dẫn Thảo ra bến xe buýt. Anh lại trêu Thảo lần nữa, chê cô  vợ ngốc. Sao một sinh viên học giỏi, được học bổng chuyên ngành, lại rớt một môn mà người ngốc thi cũng qua.

Lần thứ tư gặp nhau, Trung chở Thảo đến quán cà phê. Tại đây, Thảo hỏi Trung làm gì. Trung cảm thấy chẳng gì phải giấu giếm người con gái mà anh muốn đoạt làm vợ:

– Anh làm, ừm, ” trùm phản động”.

Thảo vừa nghiến răng ken két , vừa cười. Trung mở máy di động ra chứng minh. Bài báo của triều đình ghi: “Võ Trung, âm mưu xoá bỏ tính khoa học của chủ nghĩa Marx-Lenin.” Thảo đọc, mỉm cười thích thú.

Hai người nghĩ đến đám cưới, nhưng chưa được, vì cả hai vẫn còn là sinh viên. Phải ba năm nữa Thảo mới ra trường .

Trung mỉa mai người đang tay trong tay với anh:

– Sao em không mua mấy xấp tài liệu mỏng chỉ chục trang rồi thi cho qua, Marx-Lenin dễ ẹc mà.

– Em mua rồi chứ, đọc thuộc lòng luôn, mà cô đánh rớt. Thảo nũng nịu.

– Mấy điểm? Trung hỏi.

– 4 điểm. Thảo đáp.

– Em chép y nguyên tài liệu thì rớt là phải , phải có ví dụ do mình tự nghĩ ra chứ. Em chép y nguyên, cô giáo biết ngay.

– Tại anh cả đấy. Anh đưa tiền đây cho em đi học lại.

– Ừ, anh đưa .

– Yêu anh thế!

Hai người sinh ra là khớp với nhau, từng chi tiết. Thảo giờ gặp riết dấu hiệu rồi, nên tin rằng, sinh mệnh của cô và của Trung gắn với nhau. Đằng nào , hai người cũng sẽ gặp nhau, trên đường đời, chẳng mùa xuân năm đó, thì cũng vào mùa thu năm sau. Khi người mà cả hai người đang tin tưởng đã lập kế hoạch gì, thì sớm muộn sẽ được thực hiện. Ngày mới yêu nhau, Trung hết bao nhiêu nước bọt để chứng minh hai người là một đôi gương lược. Thảo nhất định tỏ thái độ không tin. Trải qua bao nhiêu chuyện, dù chưa mở miệng, nhưng qua quãng thời gian yêu đương, Thảo đã ngầm thừa nhận.

Nhớ ngày nào Trung bất đồng chính kiến dữ dội, khét tiếng cả nước, lúc đó anh công khai lộ liễu, và đơn độc. Mọi người đều biết là anh viết đúng, nhưng chẳng ai ủng hộ anh. Nay anh lui về phía sau hậu trường, làm gì cũng bí mật. Có cả Thảo rồi, nhưng anh không giao việc cho Thảo. Chỉ nói thật sơ qua cho Thảo hay, rằng anh đang làm gì mà thôi. Thảo không hiểu. Ban đầu thế, về sau giận anh, cho là anh đoạt được cô rồi, nên không dành thời gian quan tâm đến cô nữa. Nào cô biết là anh rất bận? Có hề chi. Phụ nữ ngày nay phong trào nữ quyền lên cao quá. Em đẹp, em có quyền. Trung không biết cách yêu chiều Thảo, nên cô bỏ đi. Trung không biết đó là bỏ đi tạm thời hay mãi mãi. Thảo đã đi con đường, phương pháp của riêng mình.

Trung là tổng phần dư của một phương trình. Có bao nhiêu tổng phần dư như vậy. Trung cũng không rõ. Nhưng, chắc chắn, một điều anh luôn linh cảm, rồi anh sẽ gặp nhà kiến trúc, để giải trình những gì mình làm. Những việc anh và Thảo làm, rồi anh đấu tranh cho những gì, là những ngoại lệ, là trường hợp quá nhỏ, xác suất xảy ra gần như bằng không. Vậy mà đã xảy ra với Trung.

Nếu có ngày đó, một ngày mà Trung nghĩ rằng sẽ có. Rồi rất có thể anh sẽ chọn như Neo. . Khác với những tổng phần dư khác, Trung có Thảo, như Neo có Trinity.

Giữa hai cánh cổng, một bên là cánh cổng dẫn đến Trinity đang chết, nói đúng hơn, đã chết, còn một bên là cánh cổng dẫn đến một thành phố – pháo đài duy nhất tồn tại qua chiến tranh sắp tới, anh sẽ phải lựa chọn một trong hai . Trong tích tắc, Neo hay Trung sẽ phải chọn lựa để làm ngay. Tin rằng có tự do chọn lựa. Nhưng nhà kiến trúc nói rằng, cả ông ta lẫn anh đều biết trước là Neo sẽ chọn đáp án nào.

Tối, Trung còn lại một mình trong phòng. Còn mùi tóc của Thảo, mùi bồ kết. Anh chợt ngửi thấy cũng mùi thiên nhiên ấy trong một buổi hoàng hôn trên đồng cỏ xanh, hay trong căn phòng buổi sương mai tối ấm.

Bàn chân to ấy đá anh cái, lăn xuống giường . Anh không thích con gái trang điểm. Thà mặt mộc mà tươi. Anh yêu sự giản dị.

Tiếng chuông nhắn whatsapp cắt ngang dòng suy nghĩ.

– Anh ơi, chị hai nói với em nè:”Không phải mày rớt Marx mà mày ngu, mà vì mày ngu nên mới rớt Marx.”

Anh cười một mình. Cô vợ anh ngốc đến thế là hết, ai cũng bắt nạt được . Cả thầy cô dạy Marx cũng gõ đầu cô được. Đúng thật là luật bù trừ.

Tác giả: A Lượng.

Mã số dự thi: M11

Giải thưởng sáng tác truyện ngắn “Thời sinh viên của tôi” niên học 2017-2018

Tác giả để lại nhuận bút nếu bài viết đạt giải.

 

Advertisements

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s