Ma trận -Truyện ngắn dự thi Thời sinh viên của tôi.

Đã có một tình yêu đẹp hiển hiện ngay trước mặt tôi, nhưng tôi không biết trân trọng. Đến khi mất đi tôi mới hối hận không kịp. Trên thế gian này, còn gì đau khổ hơn thế này nữa? Nếu buộc phải có kỳ hạn cho cuộc tình này, thì tôi ước là một vạn năm. Nếu gặp lại người con gái đó lần nữa, nhất định tôi sẽ nói: Anh yêu em…

Ngồi trong thư viện, Kim nghĩ về Mơ. Anh ân hận hết sức. Giá mà ngày đó anh đừng hành động vội vã, đừng ép cô. Anh đang cố nghĩ cho ra, rằng ông trời sắp đặt hay là do anh lập mưu mình. Anh đang ở cùng phòng với thằng bạn cấp ba của mình, trùng hợp rằng Mơ cũng đang được bạn cấp ba che chở và an ủi . Hai người được thiết kế để khớp nhau nhiều quá , tại sao anh lại đi đốt cháy giai đoạn? Có nhất thiết phải xảy ra chuyện đó không?

Kim và Mơ đi dạo dọc một khu phố.  Hai người ấy đã vượt quá giới hạn của sinh viên mà đến với nhau, hoà làm một. Hai người đang yêu nhau, cứ đi, cứ đi, cho thời gian qua mau, đúng giờ đến chỗ hẹn với những người khác.

 Kim đang mặc một chiếc áo vét. Mơ khoác tay vào khuỷu tay của Kim. Thỉnh thoảng Kim cười, không nhìn vào Mơ . Mơ líu lo như một con chim, đi bên cạnh Kim, giữa một ngày hè trời mưa lất phất.

Kim biết mình đang ở trong ma trận . Cõi mà hai người đang sống là ma trận, là giả lập, nhưng cái chết trong đó thì cũng không thể sống ở cõi thực. Trong cái cõi giả lập này, tình yêu cũng chỉ là một luật được gia thêm. Ở cõi thực không có tình yêu. Chỉ ở cõi này có tình yêu. Và vì nó được lập, cho nên một ngày nào đó, khi thoát ra khỏi ma trận, hai người sẽ không còn yêu nhau. Ở cõi kia, hai người là anh em ruột, làm sao yêu nhau được? Nhưng lúc này đây, tháng năm này đây, Kim cảm thấy hạnh phúc. Dù anh biết rằng, hạnh phúc đó chẳng bền lâu. Mơ vẫn như một nàng họa mi, hót líu lo, cô thích giọng nói của Kim, ánh mắt của Kim. Kim đang suy nghĩ, liệu anh có nên nói cho Mơ hết những điều anh đoán ra hay không? Nếu không nói thì đó là cặp tình nhân không hiểu nhau, không quan tâm đến nhau. Còn nếu nói ra, anh sẽ làm cho Mơ đau khổ, ngay lúc ấy.

Thế giới này, nơi mà Kim và Mơ đang lâm vào, thực chất là một thế giới ảo,  là một ma trận, được tạo nên bởi nhà kiến trúc. Ở thế giới thực, nhà kiến trúc đó không sắp đặt để có tình yêu nam nữ. Ở ma trận này, ông sắp xếp tình yêu nam nữ. Vậy nếu đứng ở thế giới thực, nam nhân sẽ không yêu thương vẻ đẹp của nữ nhân. Còn trong thế giới này, ma trận này, nam nhân yêu thương say đắm nữ nhân của mình. Kiếp tội tình tóm tắt chỉ có vậy.  Kim biết mình ở trong ma trận, chịu chi phối của các luật trong ma trận đã được nhà kiến trúc sắp xếp. Anh không chống lại nhà kiến trúc, nhưng dù biết luật yêu đương chỉ là một luật được gia thêm, anh nghĩ rằng tình yêu dành cho Mơ hoàn toàn có thật, và luật này có ở ma trận này, không có ở những ma trận khác. Vì sao đứa con nít hạnh phúc? Vì nó chưa có tình yêu nam nữ, tức là chưa bị dính sâu vào ma trận này. Một khi dính sâu vào ma trận, nó sẽ đau khổ.

Trong ma trận ấy, bao nhiêu phần trăm sự việc đã được nhà kiến trúc sắp xếp? Bao nhiêu phần trăm sự việc là do người diễn viên trong ma trận lựa chọn? Kim đã gặp Mơ, toàn bộ sự việc , anh cảm thấy, khớp nhau đến mức dường như hai người được sắp đặt để đến cùng nhau.

Vậy, tình yêu giữa hai người là do hai người lựa chọn đến với nhau, hay đã được sắp xếp từ trước? Kim chẳng dám dù là đặt câu hỏi, khi đi cùng Mơ.

Mơ rất thông minh, chơi ca-rô tuyệt giỏi. Phòng Mơ có ba người, một người đòi chơi đánh ca-rô cùng Mơ, người kia can ngăn: ” Không được đánh với nó”.

Kim chơi với Mơ thua nhiều hơn thắng. Anh thường đùa: tại sao lại có một cao thủ cờ ca-rô, chơi ca-rô thì giỏi, mà lại hậu đậu như vậy. Mơ đi xe buýt thì mất 2 triệu rưỡi, đi xe buýt lần khác thì mất cái điện thoại Xiaomi, ba lần thi Marx, ba lần trượt. Ấy vậy mà khi hai người chở nhau, Mơ đấm vào lưng Kim, bảo rằng anh khen em thông minh đi. Kim nói thật chậm và thật điệu bộ:

  • Vợ tôi thật thông minh.
  • Sao mà anh miễn cưỡng vậy.
  • Ừ, thật lòng mà, vợ anh rất thông minh.

Kim dắt Mơ từ hầm để xe lên sảnh. Quán cà phê Highlands đã mở cửa. Anh kêu Mơ uống gì. Cô chọn trà đào. Anh cũng gọi theo Mơ.

– Em có đưa đồ nghề đánh ca-rô đó không?

– Có chứ.

-Ai thua người đó trả tiền nhé-Kim cười.

– Tội nghiệp anh phải trả tiền thôi.

Đánh năm ván, Kim thua bốn ván. Sao lại có người con gái ngây thơ mà tính toán khiếp thế. Bản thân bàn cờ ca-rô cũng là một ma trận, nhưng là ma trận đơn giản hơn, ma trận tương tác. Kim làm ra bộ bực, Mơ thấy thương quá, nhoẻn miệng cười tươi.

Mới khóc đó, mới cười đó, mà hai người đã bị sắp xếp hoàn cảnh để rời xa nhau. Hàng loạt sự kiện xảy ra liên tiếp, dồn dập, ập đến cùng một lúc, chia rẽ hai người.

Lại nói về ma trận cuộc đời, tình yêu là một luật trong những luật tạo nên độ phức tạp của ma trận đó mà nhà kiến trúc mong muốn. Tình yêu qua trăm núi, trải ngàn sông, rồi cuối cùng tan thành mây khói.

Kim mặc áo vét, đi bộ về phòng trọ. Có đứa con gái của chủ nhà trọ, tuổi lên bốn lên ba. Kim cúi xuống, cháu gái xấu hổ nhoẻn miệng cười. Chú Kim không biết có nên nói cho tuổi thần tiên đó biết hay không , chưa nên nói. Rằng cuộc đời này là hư vô. Một ngày nào đó, cháu lớn lên , có thể cháu kịp nhận ra. Trong ma trận kia, ma trận thực, chỉ có những người như cháu mới hạnh phúc được. Còn những người như chú Kim, ắt hẳn là, cần có một thao tác xóa đi một vùng trong ký ức, hay là một điều gì đó tương tự.

revolutions5

Kim thắc mắc mãi về các ma trận. Tình yêu có thật hay không, có phổ quát hay không, khi mà nhà kiến trúc cũng có vợ. Mơ cũng rất đáo để: “không có tình yêu mà có tất cả hay sao?” Hai người nói khẽ, sợ bị nhà kiến trúc nghe thấy. Nhưng đằng nào mà nhà kiến trúc chẳng nghe thấy?

Nhà kiến trúc rất nghiêm khắc, Kim thấy anh dễ nói chuyện với bà vợ của ông hơn. Bà đã đến ma trận này, ma trận nơi anh và Mơ đang sống . Chẳng mấy chốc nữa, cơ sở này sẽ bị tiêu hủy . Nhà kiến trúc sẽ đến và đưa rất nhiều người trở về thế giới thực. Khi đó Kim nhìn Mơ cũng như đứa con nít nhìn đứa con nít.

Trong ma trận, có những vòng tuần hoàn. Tình yêu giữa Kim và Mơ cũng giống vòng tuần hoàn. Ngày đầu tiên nói chuyện với nhau, dù chẳng quen biết, Mơ đã khoác trên suốt quãng đường đi xe buýt. Về nhà, Mơ cũng khóc. Xuân-cô bạn cùng phòng dỗ Mơ, hỏi ai làm mày khóc. Mơ chỉ Kim. Xuân quả quyết là cô sẽ không để cho ông Kim gì đó làm Mơ khóc nữa. Ấy vậy Kim và Mơ vẫn đến với nhau.

Nay chia tay nhau, Kim đã khóc trước mặt Mơ. Chẳng phải là công bằng lắm hay sao?  Khánh, người bạn cùng phòng, cùng chung lớp cấp ba với Kim, cũng bảo rằng anh hãy quên Mơ đi.

Nhưng mà Kim quên sao được? Ma trận này là giả, nhưng tình yêu anh dành cho Mơ là thật.

– Anh ơi, khi có được em rồi, anh đừng làm những việc nguy hiểm nữa nhé.

– Ừ, anh hứa.

– Anh ơi,ngoài làm nhà báo và làm khủng bố, anh còn làm được gì nữa không?

– Có lẽ không. Nhưng vì em, có lẽ anh sẽ từ bỏ mọi thứ.

– Vì em hay vì cha mẹ?

Kim không biết nên nói thế nào. Nếu nói vì cha mẹ thì hơi có gì đó không thật lòng, trong khi anh là người quân tử. Mơ yêu anh, cũng một phần vì, anh là người quân tử. Còn nếu trả lời là vì Mơ thì không đúng với tư tưởng lắm. Anh là người quyết liệt trong tư tưởng. Đắn đo mãi, anh tìm ra câu trả lời , rồi quả quyếtnói:

– Vì em.

 

Tác giả : A Lượng

Mã số dự thi: M10

Tác giả để lại nhuận bút nếu bài đoạt giải.

Cơ cấu giải thưởng cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Thời sinh viên của tôi” – Niên học 2017-2018

 

Advertisements

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s