Uyên ương thịt chim nướng

 

  • Mình đi ăn thịt chim nướng nhé.
  • Ít ra anh cũng phải hỏi là em muốn ăn cái gì chứ?
  • Ừ, em muốn ăn gì?
  • Em muốn ăn thịt chim nướng. Hihi.

Cô người yêu phì cười.

Chàng chở nàng đi ăn thịt chim nướng.

1451659676-thit-chim-cut-1.jpg

Quán cóc ven đường chỉ mở vào buổi tối, những hôm trời ban ngày nắng. Mùi thịt chim nướng bốc lên thơm ngút đối diện một ngôi chợ. Con đường đó, Thắng chở Xuân mỗi buổi tối,sau khi hai người đã làm xong mọi chuyện. Hai người học cùng trường.

Thắng quá thẳng tính. Với lại, anh ghét sống và nói theo công thức. Anh bẻ công thức đi, chúng ta đang đề cập đến công thức tán gái, công thức giữ vợ, vân vân và vân vân nằm trong phạm trù liên quan đến phụ nữ. Thắng nói phũ phàng, ý như là quan hệ giữa hai người nam và nữ cũng chỉ là dung tục, là theo luật tự nhiên,toẹt ra là một nhu cầu xác thịt mà thôi. Anh không lường được trước là câu nói đó làm Xuân đau khổ như thế. Xuân khóc. Thắng nào đâu có biết. Thực ra ý Thắng không phải vậy. Nhưng thấy người ta nói yêu nhau vì tính cách, yêu nhau vì thứ này thứ nọ, Thắng thấy xạo xạo, không tin, và anh nói khác đi. Chứ thực sự anh yêu Xuân đến cháy bỏng, không kìm lại được suy nghĩ khi đi cùng Xuân. Ý thắng, rằng Xuân là mảnh ghép của cuộc đời anh. Bạn đã nghe câu chuyện gương và lược của Trung Quốc bao giờ chưa? Xưa có một đôi nam nữ Trung Quốc yêu nhau nhưng không đến được với nhau. Họ trao nhau một bộ gương lược, mỗi người một món, dặn nhau rằng có duyên thì kiếp sau nên vợ chồng. Họ nói như vậy, nhưng trong lòng lo nghĩ, muôn vạn hoạ may có một. Nào ngờ kiếp sau, họ, trong diện mạo một nam mới và một diện mạo nữ mới tình cờ gặp nhau. Đương lúc cô gái mở chiếc gương màu đỏ ra soi thì chàng trai thấy vậy mở chiếc lược của mình ra. Hai đồ vật một gương một lược là đồ bộ, đặt riêng, không thể lẫn với hai chiếc gương- lược nào khác trên đời. Đôi nam nữ chưa từng biết mặt nhau từ trước, nhưng thấy gương mình cầm khớp với lược đối phương cầm, lập tức họ đến với nhau, nên duyên vợ chồng, chẳng cần mai mối, chẳng cần tán tỉnh lôi thôi.

Được các cô giáo trong khoa khen là người sống lý tính, Thắng không coi chuyện tiền kiếp- hậu kiếp là có thật ở cõi này. Nhưng anh chú trọng ở ý nghĩa của nó. Rằng, có những người được định là sẽ yêu nhau và sẽ đến với nhau, kể cả từ trước khi lần đầu họ vô tình gặp nhau. Một chuỗi sự việc mà bọn vô thần cho là khách quan và tình cờ thì đối với Thắng, trong thâm tâm mình, anh cho rằng đã được định đoạt từ trước.

Bởi thế, khi Thắng hỏi Xuân mấy hoa tay, Xuân trả lời 2, Thắng bảo mình có 8. Gặp sẵn cớ như vậy, Thắng nói với Xuân:

  • 8 cộng 2 là bằng 10 nhé. 10 ngón tay. Vậy chúng ta là một cặp trời sinh còn gì nữa.

Xuân cười:

-Anh thì dẻo mồm,  cái gì cũng nói được.

Đó là khi về cơ bản Xuân đã đổ. Hai người yêu nhau thắm thiết.

Nhưng Thắng có một tật xấu sẽ làm cho Xuân không chịu nổi: bẳn tính. Bẳn, không phải bẩn. Bẳn tính là gì? Người bẳn tình là người hay bất bình về mọi thứ xung quanh, dù là những vết, những lỗi nhỏ nhất. Đường đi nhỏ Thắng lằm bằm, đường có ổ gà hay vũng nước mưa Thắng cũng lằm bằm. Cái gì anh cũng lằm bằm, cũng đòi đập đi xây mới. Anh chửi xã hội , Xuân đứng bên nghe, vậy khác gì Xuân bị Thắng trút lên mình bao nhiêu bực tức. Ô hay, anh đưa em đi chơi hay là đưa em đi nghe giảng xã hội? Anh đưa em đi để tìm niềm vui hay là tìm niềm bực tức? Sao mắt anh nhìn em đầy bực tức như vậy? Xuân thấy mình bất hạnh nhất trên đời.

Cho đến một ngày, Thắng buột miệng nói rằng Thắng ghét Xuân. Ba bốn tháng sau, anh ngồi cố nhớ lại nhưng không thể hiểu ra được vì sao lúc xưa mình lại nói ra lời nói tàn nhẫn như vậy. Anh thử đặt mình vào trường hợp của Xuân một lần, quả là tàn nhẫn. Câu nói làm tim Xuân tan vỡ. Mọi thứ chấm dứt chỉ vì câu nói. Xuân viết thư, quyết định chia tay Thắng. Sự hờ hững của anh, sự lãnh đạm của anh…có bao giờ anh quan tâm đến Xuân đâu? Anh nói anh ghét em à? Em đã làm gì để anh ghét? Thôi chia tay.

Thắng ngồi trong thư viện một buổi chiều nọ. Anh chẳng thể nhét nổi chữ gì vào đầu, trong khi là năm cuối, phải học hành. Anh cố phân tích lại mọi thứ, vừa sợ vừa run vừa bực. Anh cố hiểu xem sự tương phùng rồi chia ly trong chốc lát ấy là do anh xấu xa hay là do tiền định. Anh thừa nhận là anh xấu xa, và đã sống như một người vô tâm.

Lần thứ ba anh chở Xuân đi, đến một làng ngoại ô. Xe máy bị hỏng. Anh dắt xe. Xuân nói với anh thế này:

  • “ Em sẽ không lấy anh đâu.”

Câu nói của Xuân ngày nào ứng nghiệm. Thắng thấy, anh và Xuân, là một sự sắp đặt. Thôi, mình làm mình chịu, nhận là do mình tàn nhẫn đi. Nhưng, anh chắc chắn rằng, trong lòng anh, giờ chỉ còn mỗi mình Xuân mà thôi.

Thắng bước ra đường. Anh định mua vé tàu. Phải ra ga mua vé tàu, ra Hà Nội, để quên người con gái ấy đi, như lần trước vô thức quên được . Nhưng lại không được, phiên gác canh dài, làm sao bỏ vị trí, làm sao mê ngủ để ra ga Hà Nội được. Vấn đề không còn là vé tàu nữa. Vấn đề là, anh không thể không nghĩ đến Xuân , dù chỉ một phút. Hễ anh thức giấc là ngay lập tức, hình bóng của Xuân hiện về.

Có khi nào, ta sẽ gặp lại cô ấy chăng?

 

Mã  số: M06

Tác giả: A Lượng.

Truyện ngắn tham gia Cuộc thi sáng tác truyện ngắn Thời sinh viên của tôi. 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s