Bản lĩnh tỷ phú Phạm Nhật Vượng: biến công an toàn dân thành đầy tớ tư nhân.

Công an Việt Nam thực ra rất dễ bị sai bảo. Anh Phạm Nhật Vượng, tỷ phú dư tiền xây trường Vinschool nhưng chơi không đẹp, bị phụ huynh viết tút tố cáo. Thế là công an kêu người phụ huynh đó lên để làm việc về vụ viết xấu Vinschool. Anh Vượng thật tài giỏi quá đi mất, ối người bị xúc phạm nhân phẩm mà công an không mống nào bảo vệ, anh Vượng mới bị một chút đã có công an đến giúp đỡ ngay. Thế mới biết đầy tớ của anh Vượng làm trong nhà nước cũng nhiều.

Vingroup “mượn tay” công an để dằn mặt những người phản đối chuyện tăng học phí ở hệ thống trường Vinschool. Bao nhiêu nữ sinh bị thầy giáo và hiệu trưởng hãm hiếp thì chẳng thấy công an mời thầy giáo và hiệu trưởng lên. Riêng anh Vượng bị gì cái là cả hệ thống nhảy dựng lên, cứ như anh Vượng là “quả tim lớn bọc trăm dòng máu nhỏ” vậy.

Đại tá Lê Hồng Sơn, Trưởng phòng PC 50 – Công an TP Hà Nội xác nhận với báo vẹm Infonet: “Đúng là Phòng PC 50 – Công an Hà Nội có mời một số người đến để xác minh, điều tra, làm rõ hành vi nói xấu cá nhân, xúc phạm danh dự, nhân phẩm một lãnh đạo tập đoàn Vingroup”. Vậy là đã rõ, đại gia Vượng có một đầy tớ mặc áo xanh.

Anh Sơn.jpg
Đại tá Lê  Hồng Sơn

Vụ việc được cộng đồng mạng phát giác và chế giễu, tên đầy tớ mặc áo xanh ấy chống chế: “Không có chuyện cơ quan công an mời phụ huynh có ý kiến phản đối việc tăng học phí của trường Vinschool lên làm việc”.

Thật là quá quắt. Toàn dân góp tiền nuôi bộ máy công an, thì công an đi bảo vệ riêng những người nhà giàu như anh Phạm Nhật Vượng.

Vị thế của bạn.

Luật sư Luân Lê bình luận: Thứ nhất, hành vi “nói xấu” khi họ cho rằng quyền lợi của mình bị xâm hại là hành vi biểu đạt cảm xúc, tư duy thông thường của một con người, và nếu có nghiêm trọng thì thuộc thẩm quyền xem xét của công an quận, huyện chứ không phải cấp tỉnh, thành phố.

Thứ hai, hành vi nói xấu trên mạng xã hội (facebook – phương tiện) với một người hoàn toàn rõ ràng nhân thân không thuộc lĩnh vực của PC50 – phòng an ninh về công nghệ cao.

Thứ ba, việc nói xấu (có thể đúng sự thật) với vu khống hay làm nhục, xúc phạm nhân phẩm, danh dự là hai (nhóm) hành vi hoàn toàn khác nhau. Nên chưa có dấu hiệu gì của tội phạm thì không thuộc trách nhiệm của công an.

Thứ tư, nếu đã là hành vi, giao dịch dân sự, hợp đồng kinh tế thông thường giữa cha mẹ học sinh và người cung cấp dịch vụ giáo dục (nhà dầu tư) thì việc phản ứng về giá cả, cách cung ứng dịch vụ là điều bình thường. Các bên xung đột lợi ích thì đem ra toà giải quyết.

Thứ năm, “lãnh đạo” một “tập đoàn tư nhân” mà được bảo vệ đến mức nghiêm ngặt đến thế bởi lực lượng thực thi công vụ thì dân không biết trông chờ vào đâu để lên tiếng dù có bất bình trong giao dịch đời thường.

Tân Hiệp Phát vì một con ruồi mà điêu đứng. Nên có thể vì một phụ huynh mà ta biết được vị thế thực sự của người học cũng như khách hàng.

Tổng hợp.

Advertisements

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s