Cơ sở vật chất của đại học Hồng Bàng không tệ: Tâm sự của 1 Giáo viên

Chào các bạn sinh viên Hồng Bàng, Tôi là một giảng viên dạy mỹ thuật tại Hồng Bàng, đồng thời cũng đi dạy ở một số trường khác nữa. Nhân thấy cuộc tranh luận nóng hổi của các bạn trên Dân Luận, xin được góp ý đôi lời.

Thứ nhất, tôi đồng ý với những gì các bạn nói, rằng trường Hồng Bàng cơ sở vật chất rất tệ, cơ cấu của nhà trường không ra gì, tổ chức và kế hoạch luôn thay đổi và không có sự công khai – minh bạch. Ngay cả với giáo viên, thầy Hùng cũng không hoàn toàn trung thực.64_full

 

Các bạn nghĩ xem, các bạn đóng tiền nhiều như vậy, mà tới trường chậm trễ, học không tập trung mà chỉ tán dóc, thì có phải phí tiền của gia đình, phí thời gian của các bạn, và của cả những giáo viên như tôi không?

Lấy ví dụ, lương của giáo viên ở trường Hồng Bàng từ học kỳ I vừa rồi chưa được thanh toán (từ trước Tết). Địa điểm giảng dạy xa xôi, mất nhiều thời gian cho đi lại, nên đã có giảng viên từ chối nhận lớp, chỉ nhận hướng dẫn tốt nghiệp.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Là một giáo viên, tôi cũng không hài lòng với biểu hiện của một số sinh viên trong trường. Vì nhà trường thiếu kỷ luật tối thiểu, và đa phần sinh viên là thuộc gia đình khá giả, và ở xa nhà (miền Bắc hoặc miền Trung), nên cách ứng xử của các bạn này rất tệ. Thành ra, những giáo viên có lương tâm thường phải chịu sức ép từ hai phía: Từ Sinh viên và Từ Nhà trường. Như các bạn đã biết, điều kiện do Nhà trường cung cấp thì thiếu thốn đủ điều – nhưng chúng tôi còn khổ tâm hơn khi chứng kiến sự chểnh mảng của một số sinh viên Hồng Bàng.

Tôi là người luôn đến đúng giờ giảng, nhưng có lần phải đợi gần tiếng đồng hồ mới có sinh viên, và người sinh viên cuối cùng vào lớp cũng là lúc sắp hết giờ. Chuyện này xảy ra thường xuyên, và tôi cũng hết cách để bảo ban sinh viên của mình. Khuyên nhủ, trừ điểm đều không làm các bạn sợ. Các bạn nghĩ xem, các bạn đóng tiền nhiều như vậy, mà tới trường chậm trễ, học không tập trung mà chỉ tán dóc, thì có phải phí tiền của gia đình, phí thời gian của các bạn, và của cả những giáo viên như tôi không?

Bài tập tôi giao, nhiều bạn không làm, tôi cũng không có cách nào để hướng dẫn tiếp. Những lời khuyên nhủ, nói ngọt hay khích bác của tôi đều bị các bạn bỏ ngoài tai, còn so sánh “các thầy cô đứng lớp khác đâu có phiền phức như thế đâu!?!”. Có giáo viên phải gọi điện thoại năn nỉ học sinh mang bài đến để mình xem, để góp ý. Góp ý xong thì có người sửa, có người cũng chẳng thèm sửa, nói thẳng với giáo viên – thầy cô muốn thế nào cũng được, em mệt rồi! Thực sự, khi chúng tôi muốn làm điều tốt cho sinh viên, mà sinh viên không nhận thấy, chúng tôi rất buồn. Có lẽ tôi cũng nên học theo một giáo viên khác, bỏ mặc không quan tâm tới sự học của các bạn cho thanh thản đầu óc mình chăng?

Còn một chuyện nữa, các bạn nhiều người rất sớm tự mãn, có chút kiến thức đã lao vào các show liên quan đến Mỹ thuật để kiếm tiền, bỏ qua việc học hành cho thực sự thành tài. Cả khóa rất ít người không nợ môn nào, toàn ít nhất là 3 môn, nhiều là mười mấy môn, đến khi thi tốt nghiệp lại xin xỏ thầy cô làm đơn từ cho đi thi, thật đáng buồn.

Thực sự, khi chúng tôi muốn làm điều tốt cho sinh viên, mà sinh viên không nhận thấy, chúng tôi rất buồn. Có lẽ tôi cũng nên học theo một giáo viên khác, bỏ mặc không quan tâm tới sự học của các bạn cho thanh thản đầu óc mình chăng?
Như đã nói ở trên, tôi có đi dạy tại một số trường khác, tôi thấy sinh viên bên đó cũng không bị ràng buộc về kỷ luật giống Hồng Bàng, nhưng họ rất say mê với chuyên môn và cố gắng học hỏi, tìm tòi để trở thành nghệ sĩ chân chính. Có lẽ họ quan niệm việc học là cho bản thân mình, cho tương lai của mình, không chỉ để lấy một tấm bằng – mà để lấy những kiến thức thực sự. Sinh viên như thế tất nhiên sẽ được sự kính trọng của những thầy cô như tôi.

Nói về chuyện tăng học phí ở Hồng Bàng, tôi cũng đồng ý với các bạn rằng như vậy là thiếu minh bạch. Nhưng Hồng Bàng không phải trường hợp ngoại lệ đâu, ở các trường khác cũng thế. Bên trường khác thì họ khôn hơn, họ tăng học phí theo chỉ. Một chỉ là mấy trăm ngàn đồng, cứ thế mà nhân lên, các bạn biết cũng khủng khiếp nhường nào.

Đôi lời chia sẻ, mong các bạn hiểu cho ý tốt của những giáo viên như tôi. Hẹn gặp lại các bạn ở trên lớp.

Chào thân mến

Theo Dân Luận.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s