Xung quanh lá đơn khiếu nại của bác sỹ phẫu thuật Vũ Trọng Tùng: Nghĩ về thân phận một con người

Image

Kỳ 1:
Trong câu chuyện với chúng tôi tại trụ sở Báo Kinh doanh & Pháp luật, Vũ Trọng Tùng kể rằng, năm 1992, sau khi tốt nghiệp trường Phổ thông trung học Chuyên Phan Bội Châu , ngôi trường nổi tiếng xứ Nghệ Nói thêm để biêt thôi ( với nhiều thế hệ học sinh nỏi tiếng như: uông chu lưu, Trần ĐÌnh Nhã, Nguyễn Sĩ Dũng, Nguyễn Xuân Thắng, Nguyễn Thế Kỷ …, theo lời khuyên của cha mẹ, anh đã thi đỗ vào trường đại học Y Hà Nội. Thời điểm ấy, quê anh – huyện Thanh Chương, một vùng quê giàu lòng yêu nước, nhưng đời sống kinh tế – xã hội của người dân còn gặp nhiều khó khăn, theo đó là nhiều bệnh dịch phát sinh. Chứng kiến cảnh ấy, cha mẹ muốn hướng cho Tùng theo học ngành y để sau này về chăm lo sức khỏe cho người dân quê mình. Nhưng Tùng lại nghĩ khác. Để trở thành một bác sỹ có tay nghề, Tùng quyết trụ lại ở Hà Nội, bởi nơi đây có các trung tâm y tế lớn mà Tùng có thể học được từ các bậc đàn anh. Với ước vọng ấy, sau khi cầm tấm bằng bác sỹ Đa khoa trong tay, Vũ Trọng Tùng xin vào vừa học vừa làm ở bệnh viện Việt Đức – Một trong số bệnh viện hàng đầu của ngành y tế nước ta.

Mặc dù làm việc không lương, song bù lại Tùng học được nhiều kinh nghiệm từ các thày thuốc tại đây rồi nhận Chứng chỉ sau đại học về ngoại khoa năm 2000. Trong điều kiện còn nhiều khó khăn về vật chất để đảm bảo cuộc sống cá nhân và gia đình, song anh vẫn miệt mài vừa đi làm, vừa theo học chương trình đào tạo thạc sỹ. Ý chí ấy đã đưa anh đến thành công. Năm 2004, Vũ Trọng Tùng đã nhận bằng thạc sỹ y học.

Có thêm tấm bằng thạc sỹ y học trong tay, ngỡ tưởng đó là chìa khóa để Vũ Trọng Tùng tiếp tục thực hiện những ước vọng của mình trên hành trình chinh phục khoa học. Song ngay tại thời điểm đó, anh vẫn chưa có cơ sở y tế nào tiếp nhận vào làm việc chính thức. Không nản chí, Vũ Trọng Tùng quyết định xin vào làm việc không lương ở Bệnh viện Bạch Mai. Không được nhận lương chính thức, bù lại Tùng được nhận phụ cấp khi tham gia phẫu thuật. Do không được xét vào biên chế nên sau mấy năm làm việc tại đây, năm 2007 Vũ Trọng Tùng xin trở lại làm việc không lương ở khoa Phẫu\ thuật cột sống bệnh viện Việt Đức. Đến năm 2009, là đối tượng thuộc diện ưu tiên Vũ Trọng Tùng đã đang ký thi và trúng tuyển biên chế vào ngạch giảng viên của Trường ĐH Y Hà nội, theo Quyết định 4729/QĐ- BYT Bộ Y tế. Tại đây, anh được giao giảng dậy bộ môn Phẫu thuật ngoại khoa, đồng thời tham gia trực tiếp các ca phẫu thuật tại bệnh viện trường Đại học Y Hà Nội. Công việc đang yên ổn thì một xích mích nhỏ giữa Vũ Trọng Tùng và người cháu của một Phó Hiệu trưởng trường Đại học Y Hà Nội, kiêm PGĐ Bệnh viện đã đẩy Tùng vào thế khốn cùng.

Theo trình bày của Vũ Trọng Tùng thì trưa ngày 19-7-2010, trong lúc đang ăn trưa thì nhận được điện thoại của anh Lưu Ngọc Thức, nhân viên phòng vật tư kỹ thuật, nên sau khi ăn xong Tùng đã mời Thức đến uống trà. Tại căn phòng dành cho bác sỹ nội trú, do có sự hiểu lầm trong tranh luận về những khó khăn trong cung cấp dụng cụ, phương tiện phục vụ phẫu thuật; hai người đã có lời qua tiếng lại. Sau khi vụ xích mích ấy, theo yêu cầu của lãnh đạo nhà trường, Vũ Trọng Tùng đã nghiêm túc kiểm điểm và chủ động xin lỗi anh Thức. Trước cử chỉ ấy, anh Thức đã cảm thông, chia sẻ và trở lại quan hệ bình thường.

Mọi chuyện tưởng dừng tại đó, nào ngờ sau đó ít lâu, trường Đại học Y Hà Nội đã thành lập Hội đồng kỷ luật Vũ Trọng Tùng. Điều cần nói là trường thành lập Hội đồng kỷ luật để xem xét kỷ luật Tùng xung quanh vụ xích mích với anh Thức như đã nói ở phần trên, song trên thực tế lại mổ xẻ, đánh giá về chuyên môn của Vũ Trọng Tùng.

Hơn nữa thành phần Hội đồng kỷ luật do lãnh đạo trường thành lập vừa thừa, vừa thiếu. Thiếu ở đây là thiếu chủ nhiệm bộ môn ngoại khoa Hà Văn Quyết – người trực tiếp chỉ đạo và quản lý về con người và công việc hàng ngày đối với bác sỹ Vũ Trọng Tùng. Sau 2
cuộc họp, Hội đồng kỷ luật trường Đại học Y Hà Nội đã đi đến quyết định :

Chấm dứt Hợp đồng vì không đủ tiêu chuẩn công nhận giảng viên đối với Vũ Trọng Tùng. Theo Vũ Trọng Tùng thì thực chất, đây là một quyết định đuổi việc đối với anh.

Điều mà đến bây giờ Vũ Trọng Tùng vẫn trăn trở và coi đó là một sự trù dập và sa thải trái pháp luật, ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự, nhân phẩm cá nhân, đẩy gia đình anh vào cảnh khốn cùng. Vì vào thời điểm này vợ anh chưa có việc làm, 2 đứa con còn nhỏ (cháu lớn: 3 tuổi, cháu nhỏ chưa đầy 1 tuổi). Không có việc làm đồng nghĩa với không thu nhập, các con lại ốm đau triền miên khiến hạnh phúc gia đình có thời điểm đứng trước bờ vực của sự tan vỡ. Hơn nữa, quyết định buộc thôi việc đối với Vũ Trọng Tùng của lãnh đạo trường Đại học Y Hà Nội trên thực tế đã hủy bỏ mọi kế hoạch phấn
đấu và quá trình hoạt động chuyên môn của Vũ Trọng Tùng. Còn bố mẹ Tùng sau khi tiếp nhận được thông tin đã bị tổn thương nghiêm trọng. Họ đã sống trong những tháng ngày “ra đường không dám ngẩng mặt nhìn ai”.

Tại cuộc tiếp xúc với chúng tôi, Vũ Trọng Tùng đặt vấn đề: Căn cứ chấm dứt Hợp đồng làm việc, theo quy định của Chính phủ thì người bị chấm dứt Hợp đồng phải bị vi phạm kỷ luật từ mức cảnh cáo trở lên và không hoàn thành nhiệm vụ. Tại cuộc họp xét kỷ luật, Vũ Trọng Tùng đã phát biểu và đề nghị Hội đồng xem xét lại, hơn nữa vụ xích mích lại xảy ra vào giờ nghỉ trưa; hai bên đã hòa giải. Hơn nữa, sự việc này không bị điều chỉnh bởi Luật viên chức, Nghị định số 35 về kỷ luật công chức. Một việc nữa khiến người ta nghi ngờ về tính minh bạch xung quanh quyết định của lãnh đạo trường Đại học Y Hà Nội là ngày 15/11/2010, trường ra quyết định; song sau một tháng rưỡi,Vũ Trọng Tùng mới biết. Quyết định cho thôi việc của nhà trường cũng không gửi và cũng không công khai tại đơn vị mà Tùng đang làm việc; chỉ đến khi Tùng bỏ công đi hỏi thì mới biết.

Mất việc đồng nghĩa với việc phải đối đầu với bao khó khăn trong cuộc sống thường nhật. Song vì danh dự và công lý, sau nhiều đêm mất ngủ, suy tư, Vũ Trọng Tùng quyết định bước vào cuộc hành trình làm đơn khiếu nại gửi Ban giám hiệu nhà trường, trực tiếp gặp các cán bộ ban Thanh tra Bộ Y tế cũng như lãnh đạo nhà trường song rất tiếc hàng chục lần gửi đơn đi các địa chỉ khác nhau, anh vẫn chưa nhận được sự hồi âm. Do không nhận được sự trả lời của lãnh đạo nhà trường, hơn một năm sau Vũ Trọng Tùng buộc phải gửi đơn khiếu nại đến Bộ trưởng Bộ y tế.

Sau đó, điều đáng mừng là anh được trở lại trường làm việc, song không phải làm công việc của một bác sỹ phẫu thuật hay một giảng viên giảng dậy bộ môn ngoại của Trường Đại học Y Hà Nội mà chỉ là một nhân viên ngày ngày đứng phát thuốc cho Cán bộ và sinh viên ở trạm xá nhà trường. Nghe xong câu chuyện của Vũ Trọng Tùng với chúng tôi – những tác giả bài viết này đều chung cảm xúc: Thân phận của con người như Tùng sao đáng bị cay nghiệt đến thế?

Báo Kinh doanh & Pháp luật xin chuyển những thông tin này đến lãnh đạo Bộ Y tế và Ban Giám hiệu Trường đại học Y Hà Nội để xem xét và giải quyết thấu tình, đạt lý nhằm đảm bảo quyền lợi cũng như nguyện vọng của bác sỹ, thạc sỹ Vũ Trọng Tùng. Báo KD & PL tiếp tục cử PV theo dõi thu thập thêm thông tin về vụ việc này để chuyển tải tới bạn đọc.

Nhóm PVĐT báo Kinh Doanh-Pháp Luật. 

 

Advertisements

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s