Nhà văn Nguyễn Đắc Xuân phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng về vụ kiện của Hiệu trưởng Đại học Tôn Đức Thắng

VHNA: Vụ Hiệu trưởng Đại học Tôn Đức Thắng kiện Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng về tạp chí khoa học APJCEN đã bắt đầu từ năm 2014. Ngày 17 tháng 3 này vụ kiện sẽ được Tòa án Nhân dân quận 9 – Tp Hồ Chí Minh xét xử. Sự thật, bản chất vụ việc chắc chắn sẽ được tòa xem xét và phân xử đúng sai. Hy vọng một phán quyết công minh, có lý, có tình của tòa án để góp phần làm lành mạnh hóa các sinh hoạt học thuật, thúc đẩy nền khoa học nước nhà phát triển.

Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng
Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng

VHNA đăng bài phỏng vấn Gs Nguyễn Đang Hưng của nhà văn, nhà nghiên cứu lịch sử và là nhà báo Nguyễn Đắc Xuân. Các ý kiến, quan điểm trong bài phỏng vấn này là của hai chủ nhân cuộc phỏng vấn.

Nguyễn Đắc Xuân.Biết tôi có thân quen với anh từ lâu, vừa rồi anh em ở Huế gặp nhau buổi sáng ở cà-phê Sơn phía sau TTVHPG Liễu Quán, hỏi tôi “Vụ Hiệu trưởng Đại học Tôn Đức Thắngkiện GS Nguyễn Đăng Hưng ngã ngũ ra sao rồi?”, thú thật là tôi chỉ nghe loáng thoáng chứ không biết cụ thể ất giáp ra sao cả, nên không dám trả lời, vậy nhân tiện gặp nhau hôm nay anh có thể trả lời giúp tôi câu này được không?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Như tôi có thông báo trên trang Facebook cá nhân, vụ kiện đã bị đình chỉ theo quyến định của Toà Án Q.9 Tp HCM ngày 22/8/2014. Phần tôi, dù có nhiều lý do chính đáng, dù bạn bè tâm huyết khuyên bảo là nên làm cho ra lẽ, tôi đã không phản tố. Tôi muốn trở lại với sự thanh thản, yên lành, với công việc nhẹ nhàng của một nhà giáo đang nghỉ hưu tại quê nhà…Tôi vẫn còn hằng ngày lo cho tạp chí khoa học APJCEN, đang tiếp tục sống vui, cống hiến và phát triển trên mạng, đóng vai trò thiết thực cho hôm nay: Giúp các nhà khoa học trẻ Việt Nam và Đông Nam Á có thể phổ biến nhanh và gọn công trình khoa học giá trị của mình ra quốc tế mà không phải trả phí…

Vụ tranh chấp khởi đầu từ cuối tháng tư trên không gian học thuật quốc tế rồi kéo về Việt Nam bằng việc vụ kiện ở Toà án Q9 Tp HCM, vụ tố giác hình sự song song tại Q7 Tp HCM. Mới đây nghĩa là sau gần 4 tháng bỏ lửng, Hiệu Trưởng ĐH Tôn Đức Thắng nộp lại đơn, tiếp tục kiện tôi và Tòa Án nhân dân Q9 vừa gởi cho tôi một giấy triệu tập. Vì đang ở Bỉ, tôi đã viết thư xin hoãn lại cho đến sau Tết, khi tôi đã về Việt Nam.Tôi dùng thời gian tại Bỉ để chuẩn bị một số bài phân tích có chứng cớ khoa học và có tính thuyết phục cao, dùng cho ngày tự biện hộ tại Tòa và kịp thời thông tin cho công luận là nội dung nguyên đơn không có cơ sở thậm chí còn có chỗ sai trái. Các tài liệu đã được đặt trên mạng. Chỉ cần bấm chuột tra cứu các đường dẫn thì sẽ thấy xuất hiện tài liệu minh chứng!

Nguyễn Đắc Xuân. – Qua anh Đặng Tiến ở Pháp, tôi biết anh nguyên là một GS đại học có tiếng ở Liège (Bỉ), một nhà khoa học đã đào tạo nên nhiều thạc sĩ, Tiến sĩ cho đất nước, trong đó có người con rể của tôi mà lại bị dính vào một vụ kiện kèm theo một vụ tố cáo với khả năng có thể thân bại danh liệt. Trong những ngày này, anh đang suy nghĩ gì về hoàn cảnh của anh hiện nay?

GS Nguyễn Đăng Hưng.- Việc tôi đã bỏ ra gần 20 năm cho Việt Nam, liên tục đi về để đề xướng và điều hành các Trung tâm đào tạo thạc sỹ tại TP HCM và Hà Nội. Việc này đã được đông đảo công luận biết tới. Từ ngày có vụ kiện, ta thấy xuất hiện trên mạng một kẻ xấu miệng bảo trong khoảng thời gian trên tôi đã làm “cò giáo dục”. Lời này rất ác độc vì nó phủ nhận công sức, nhất là tấm lòng nhân ái của gần 100 nhà khoa học cao cấp từ Bỉ, Pháp, Ý, Hà Lan, Thụy Diển .. cùng tôi về Việt Nam giảng dạy mà không hưởng lương. Đã có 318 thạc sỹ tốt nghiệp và trong đó 75 em đã bảo vệ luận án tiến sỹ thành công ở các nước tiến tiến. Trong 75 em này có 5 em làm luận án dưới sự hướng dẫn khoa học trực tiếp của tôi. Anh Đăng Tiến tử tế nói thế, chứ tôi nghĩ tôi chỉ là một giáo sư, một nhà khoa học thường thường bậc trung thôi anh ạ. Tôi không bao giờ dám nhận mình là nổi tiếng đâu. Nhất là tháng 8/2014 vừa qua cũng cái từ này mà nhà báo Lê Thanh Phong đăng trên tờ báo mà trước đây anh từng cộng tác lâu năm, báo Lao Động, một bài báo dùng thủ thuật khá tệ hại để bôi nhọ tôi [1]. Ông ta cố tình bỏ đi một dòng của một bài phỏng vấn (GS Hưng trên Dân Trí [2]) rồi “dựng lên chi tiết giả này (GS Nguyễn Đăng Hưng tự nhận mình là nhà khoa học lừng danh) và lặp đi lặp lại nhiều lần để gây ấn tượng phản cảm cho người đọc về cá nhân tôi! Tôi đã phải vất vả, nhờ nhà báo Kim Dung cho đăng tải một bài phản bác vạch trần thủ thuật tệ hại [3], nói lên sự thật. Sự thật là là các chuyên gia của nhà xuất bản Springer đã gắn từ ấy cho tôi qua một thư điện tử [4] nói lên lý do tại sao đã ủng hộ chúng tôi cho ra đời tạp chí APJCEN.

Để xét đoán một cách khách quan vị trí khoa học của một nhà nghiên cứu, ngày nay thế giới đã có những công cụ truy lùng thống kê đánh giá ảnh hưởng qua những chỉ số chuyên môn. Tuy đã lấy hưu trí 8 năm rồi, gần như không còn hoạt động nghiên cứu khoa học nũa, tên tuổi tôi vẫn còn được chú ý trên mạng sau 40 năm giảng dạy và làm khoa học tại Bỉ. Xin anh vào website [5] Researchgate.net, một công cụ của Đức hiện nay rất được các nhà khoa học đánh giá cao, sẽ thấy vị trí khách quan vô tư và khoa học về cá nhân tôi. Công cụ này đã tự động truy lùng trên mạng và tìm lại được 180 bài công bố khoa học của tôi, xác định chỉ số ảnh hưởng (Impact number) của tôi là 86.3, chỉ số điểm tổng hợp của tôi là 29,3 và xếp tôi cao hơn 85% các nhà khoa học trên thế giới được công cụ này chiếu cố. Ngạn ngữ Việt Nam có câu “Cây ngay không sợ chết đứng”, tôi không hề ưu tư lo ngại về sự tác hại tiêu cực của vụ kiện không có cơ sở này. Ngược lại, trong quá khứ gần đây và trong những ngày tháng sắp đến, vì phải hành động tự bảo vệ mình, tôi sẽ có dịp tỏ bày thêm cho công luận tấm lòng của tôi đối với việc phát triển giáo dục và khoa học nước nhà. Tôi không làm gì sai trái. Lương tâm tôi rất thanh thản anh Xuân ạ!

Nguyễn Đắc Xuân. Từ những việc đã xảy ra, anh có ân hận gì về quyết định hồi hương của anh không?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Không ít người bảo tôi “Ai biểu về Việt Nam làm gì, ở bên Bỉ có yên lành hay hơn không”. Nay anh cũng có ý đó. Thú thật tôi chưa có gì phải ân hận. Ngay những ngày đầu những năm 90 khi quyết định lao vào công việc giúp Việt Nam đào tạo nhân lực đại học, tôi đã chờ đợi sẽ gặp nhiều khó khăn, ách tắc. Và trên thực tế trong khoảng thời gian dài 12 năm quản lý và điều động các chương trình đào tạo thạc sỹ do chính phủ Bỉ và Liện Hiệp Châu Âu tài trợ, tôi đã phải đối mặt với rất nhiều lực cản. Nhưng tôi đã qua được và thu thập được nhiều kinh nghiệm có đắng cay nhưng vui là chính. Có lẽ lần này tôi sẽ phải đối mặt với những thách thức ghê gớm hơn. Nhưng tôi tin là mọi chuyện sẽ sáng tỏ, lòng tôi trong sáng, tôi không làm gì không đúng mà phải ân hận…

Nguyễn Đắc Xuân.Lúc về thăm nhà riêng của anh ở Quận 9, tôi biết anh đang điều hành một công ty chuyên thiết kế máy bay thế hệ mới cho một nước nào đó ở châu Âu, thế tại sao anh lại bỏ Công ty ấy và khi nào anh chuyển qua cộng tác với trường ĐH TDT ? Anh hãy chia sẻ đôi nét về sự cộng tác này.

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Tôi đã chuyển nhượng 95% Công Ty Hưng Việt cho người Đức. Chỉ còn giữ lại 5% làm nghiệp vụ cho thuê phần mềm thiết kế cấu trúc cơ khí phức tạp. Tôi bắt đầu làm cố vấn học thuật cho trường ĐH Việt Đức từ năm 2011 và làm cố vấn cao cấp cho ĐH Tôn Đức Thắng từ cuối 2012. Đây là những hợp đồng nhẹ nhàng, không phải có mặt thường xuyên, chỉ tư vấn, góp ý khi có yêu cầu.

Nguyễn Đắc Xuân.Có lần chúng ta tâm sự với nhau – đặc biệt là sau những lần anh ngã bệnh nặng phải giải phẫu nầy nọ – rằng chúng mình tuổi đã cao phải biết chỗ dừng để lo hậu sự, vậy mà làm sao anh lại chưa chịu nghỉ, còn lao vào những hoạt động phức tạp như lăng xê tên tuổi mình làm tổng biên tập một tờ báo khoa học gì đó nữa?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Nếu có ý định lăng xê tên tuổi tại Việt Nam mà lao vào việc thành lập một tạp chí chuyên ngành như APJCEN thì quả là thiếu cân nhắc. Thậy vậy, đây là tạp chí chuyên ngành khá chật hẹp, độc giả là những nghiên cứu sinh. Cả nước có chừng chung quanh 200 người. Để so sánh, tôi có thể ghi ở đây là trang FACEBOOK của tôi có gần 5000 bạn bè thêm 3000 độc giả theo dõi. Thử hỏi không có vụ kiện thì ở Việt Nam có mấy ai biết đến tạp chí APJCEN? Không anh ạ. Tôi chỉ muốn tiếp tục đóng góp cho nền giáo dục và khoa học Việt Nam ở những hướng sở trường, làm nhịp cầu tiếp nối mà các bạn trẻ rất cần mà chưa có điều kiện nắm bắt. Thực hiện cho ra đời một Tạp chí quốc tế như APJCEN để được Nhà xuất bản tên tuổi Springer ủng hộ, việc đầu tiên là phải huy động cho được một Ban Biên Tập có đông đảo các nhà khoa học nổi tiếng tham gia. Khả năng này cần một cá nhân có bề dầy sinh hoạt khoa học lâu năm, có giao thiệp rộng rãi toàn cầu. Tôi may mắn có được ảnh hưởng này. Các học trò năng động nhất của tôi cũng phải chờ thêm nhiều năm mới làm được. Tôi muốn giúp các nhà khoa học trẻ Việt Nam sớm vươn ra quốc tế,giúp họ có điều kiện công bố nhanh gọn các công trình khoa học. Vả lại, làm Tổng Biên Tập tạp chí này không có thù lao, chỉ là tình yêu khoa học thuần túy thôi anh ạ. Ý định của tôi là hiện diện vài năm đầu, sau đó giao lại cho một nhà khoa học trẻ Việt

Nguyễn Đắc Xuân.Như một tờ báo nào đó đã viết về Hợp đồng anh đã ký với Đại học Tôn Đức Thắngcó nói đến việc ra báo mà Hiệu trưởng trường này muốn làm chủ một tờ báo. Khi đặt bút ký, anh có tiên liệu được những khó khăn về sau không?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Đúng là có một hợpđồngmà tôi đã ký với HT TDT nói là cố vấn cao cấp sẽ “lên kế hoạch với sự hỗ trợ của Đại học Tôn Đức Thắngđể thực hiện một tờ báo khoa học”. Vì không biết mặt mũi đứa con ra sao, không có chi tiết nào nói đến ai là sở hữu chủ, ai là Tổng Biên Tập (TBT). Chính tôi cũng bất ngờ được tin vui là nhà xuất bản Springer đồng ý ủng hộ và đầu tư toàn bộ, chỉ giao cho Ban Biên Tập toàn quyền về nội dung tạp chí. Trước thềm Tết Quý Tỵ, tôi đã thông tin ngay cho Hiệu trưởng Đạihọc Tôn Đức Thắngvề sự thành công sau khi thương thảo với Nhà xuất bản Springer. Ngày 7/2/2013, Ông Lê Vinh Danh (LVD) trả lời tôi [7] nói rõ APJCEN là không phù hợp và ông Lê Vinh Danh chỉ muốn “thành lập một tạp chí tiếng Anh có tầm quốc tế của Trường đại học Tôn Đức Thắng và tạp chí này thuộc về Trường đại học Tôn Đức Thắng”. Tôi đã ngồi viết một E-mail dài tối giao thừa (29 tết) [7] trong đó,sau khi giải thích cặn kẽ về giá trị của sự ra đời của tờ báo khoa học quốc tế, có sự ủng hộ quý giá của Springer, điều kiện tiên quyết cho tương lai tạp chí. Phần kết thư này tôi cũng đã thẳng thắng khẳng định: “Không ai dại gì gỡ bỏ một lâu đài trên vùng đất cao ráo có tầm nhìn ra thế giới để trở lại xây dựng một căn nhà lá vách đất trên nền đất yếu, chật hẹp”. Thành ra vấn đề không phải tôi không hoàn tất hợp đồng (hợp đồng chỉ nói lên kế hoạch) mà tôi đã thành công ra ngoài dự kiến: Ngay từ ngày ra mắt, APJCEN đã là một tạp chí quốc tế. Vấn đề đặt ra là Hiệu trưởng Đại học Tôn Đức Thắngđã bỏ qua những lời giải thích và tư vấn cặn kẽ của tôi, không thấy được lợi ích trước mắt là song hành cùng cố vấn cao cấp của mình để có được sự ủng hộ của Springer mà khăng khăng đòi làm chủ, làm nhà sáng lập có quyền bổ nhiệm TBT. Lập trường thiển cận này là nguyên nhân của sự đổ vỡ vì nó tạo ra một tranh chấp không đáng có cho tờ báo. Trên thực tế chủ nhân tờ báo đã được xác định qua hợp đồng sáng lập [8] đó là Nhà xuất bản Springer! Và TBT là do Ban Biên Tập tín nhiệm và Nhà xuất bản chấp nhận. Anh nói đúng, khi ký hợp đồng với họ, tôi đã không tiên liệu được vì trình độ nhận thức của đối tác, đã xuất hiện khó khăn và mâu thuẫn nảy sinh từ tham vọng làm chủ.

Nguyễn Đắc Xuân.- Tôi thật sự không hiểu tại sao anh lại đi chọn trợ lý là một người đã có tiền án, một hành động thiếu cảnh giác?

GS Nguyễn Đăng Hưng.- Phải xem xét kỹ các hồ sơ, tôi mới xác định hành động đáng thất vọng của người trợ lý ấy. Đó là hồ sơ trong giai đoạn sửa soạn cho ra đời tờ báo. Và tôi phải đi đến kết luận: “Vụ kiện đã phát xuất từ một sự ngộ nhận và trách nhiệm của tác giả đứng sau sự việc này đã được phơi bày với những chi tiết không thể phủ nhận được. Người đứng sau đó với tư cách chuyên gia khoa học của ông Hiệu trưởng Đại học Tôn Đức Thắnglà TS Lê Văn Út (LVU)”. . Khi chọn TS LVU làm trợ lý tôi có biết người này có tiền án ở Cần Thơ năm 2008. Tôi cũng nhận được thông tin về nội dung luận văn tiến sỹ mà TS LVU trình ở Phần Lan. Nhưng tôi đã bỏ qua tất cả vì tôi nghĩ đó là những sai lầm của thời trẻ, nên mở lối cho một thanh niên năng động, đam mê công việc. Đây đúng là một hành động thiếu cảnh giác, tôi xin nhìn nhận.

Nguyễn Đắc Xuân.Cảm giác của anh như thế nào sau khi anh biết được Hiệu trưởng đại học Tôn Đức Thắngđã viết thư bài bác anh gởi cho các thành viên ban biên tập APJCEN cuối tháng tư vừa rồi?

GS Nguyễn Đăng Hưng. -Tôi rất bất ngờ và ngỡ ngàng. Các bạn khoa học của tôi cũng bất ngờ không kém. Trong thư ấy, Hiệu trưởng đại học Tôn Đức Thắngđã cố tình xúc phạm tôi khi viết: 1. Tôi đặt vấn đề về đạo đức và tính trung thực của Tổng Biên tập Nguyễn Đăng Hưng. 2. Tôi không chắc là về bằng cấp của Tổng Biên tập Nguyễn Đăng Hưng. Tôi chắc chắn là ông ta không có có bằng Tiến sỹ habil. Bằng tiến sỹ đặc biệt mà ông khoe trong lý lịch khoa học chẳng có ý nghĩa gì. Một vị Hiệu trưởng một trường Đại học viết thư cho gần 60 nhà khoa học của thế giới với nội dung nói xấu về cố vấn cao cấp của mình với những lời như thế đấy anh Xuân ạ. Tôi thật tình đã rất buồn khi một vị Hiệu trưởng lại có thể viết những lời một cách không có cơ sở như thế! Trong thư trả lời, tôi đã thành thật nói lên cảm tưởng chung của chúng tôi: “Phần phụ lục (trong thư Le Vinh Danh [8]) là một sai lầm hệ trọng. Nó không xứng đáng với vai trò Giám đốc TDDU của ông. Thật vậy, nó hạ thấp vị trí học thuật của ông!”

Nguyễn Đắc Xuân.– Trong thư này, Hiệu trưởng Lê Vinh Danh khẳng định là anh chưa hề có bằng tiến sỹ đặc biệt?

GS Nguyễn Đăng Hưng.- Ông này không biết gì về chế độ bằng cấp tại Bỉ, nhờ “chuyên gia khoa học” truy lùng trên mạng tìm mãi không thấy tên bằng Special Ph.D. rồi phát biểu lung tung khẳng định là không có, không đúng…. Thật là một thái độ thiếu khoa học đáng chê trách. Gần một chục nhà khoa học cao cấp đã phản ứng, có người nói thẳng một cách khá lịch sự nhưng rất đau như trong hồ sơ dưới đây [9]. Riêng về bằng Tiến sỹ đặc biệt, xin anh tham khảo hai hồ sơ sau đây [10,11] có đầy đủ chi tiết ngay cả toàn bộ 800 trang luận án.

Nguyễn Đắc Xuân.Có nhà báo bảo tôi rằng: Ông ta cũng bảo khả năng khoa học của anh rất hạn chế?

GS Nguyễn Đăng Hưng.- Đây phải chăng cũng là điều mà các “chuyên gia khoa học” gà nhà này mớm cho ông Lê Vinh Danh? Điều oái ăm là các nhà khoa học trong ban biên tập biết rất rõ về tôi, có người đã đọc công bố khoa học của tôi từ những năm 60, 70. Họ đã đồng loạt khẳng định sự tín nhiệm bất di bất dịch của mình đối với Tổng Biên Tập. Anh Xuân ạ, một người không phải là nhà khoa học, chưa hề nghiên cứu khoa học chuyên ngành của tôi làm gì có khả năng đánh giá về tôi? Việc này cuối cùng chỉ là làm các nhà khoa học thế giới chê cười mà thôi.

Nguyễn Đắc Xuân.
Có người bảo anh bảo vệ luận án TS khá trễ năm 1984 mà sao anh lại khai trên CV của anh là đã đi thuyết trình khắp nơi trong thập niên 70, 80 và còn được mời về thỉnh giảng dài hạn tại VN năm 1977?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Giải thích việc này hơi dài dòng. Nó phát xuất từ tính cách cá biệt của lịch trình thăng tiến trong quá trình làm nhà giáo đại học của tôi tại Liège. Có lẽ tôi cũng thuộc loại người giống như anh, thích nghiên cứu khoa học, nhưng không đặt chủ tâm vào chuyện bằng cấp! Thật vậy, tôi vốn là một người đam mê nghiên cứu khoa học và trong giai đoạn sung mãn nhất của cuộc đời khoa học, tôi cứ mải mê khám phá rồi nhanh chóng công bố ra quốc tế mà không chịu dừng lại để đúc kết và tổng hợp các công trình của mình thành luận văn tiến sỹ. Tôi lại được thầy tôi ưu ái một hai lần lập thẩm định quốc tế xem xét toàn bộ công trình khoa học của tôi, cho phép tôi được bổ nhiệm làm giảng viên thường trực năm 1972, tuy tôi chưa chính thức bảo vệ luận án tiến sỹ. Tôi đã đi làm khoa học hàng chục năm (thuyết trình tại các đại học, công bố tại các hội nghị, làm chủ đề tài nghiên cứu có tài trợ…) với tư cách ấy. Năm 1977 tôi được Ủy Ban Khoa học Kỹ thuật Nhà nước Việt Nam mời về thỉnh giảng tại Hà Nội và TP HCM cũng với tư cách ấy. Tôi giữ đến hôm nay cái thư mời chính thức này. Năm 1982 tôi được biệt phái đi thỉnh giảng dài hạn (3.5 năm) tại Congo (Bỉ) cũng với tư cách ấy. Mãi đến năm 1984, thời điểm thầy tôi GS Ch. Massonnet sắp lấy hưu trí và muốn tiến cử tôi lên làm giáo sư thực thụ, thay ông giảng dạy một số giáo trình. Tôi được thầy tôi triệu hồi gấp về Liège. Ông bắt tôi phải nhanh chóng trình luận văn tiến sỹ. Thấy đề cương luận văn của tôi quá phong phú, ông lần nữa lập một Hội đồng thẩm định gồm những nhà cơ học lừng danh thế giới của giai đoạn 1975-1980 như các giáo sư: D.C Drucker (Illinois-Urbana Champaign, Hoa Kỳ), G. Maier (Milan, Ý), M. Save (Mons, Bỉ) và chỉ sau hai tuần các báo cáo thẩm định được gởi về và đồng ý ra văn bản xác nhận tôi có trình độ tương đương cấp tiến sỹ qua thẩm định của các nhà khoa học chuyên ngành quốc tế. Thế là tôi trở thành người đầu tiên tại Liège, được bảo vệ bằng cấp sau tiến sỹ mà chưa hề bảo vệ bằng tiến sỹ bình thường như thông lệ. Tại Bỉ bằng sau tiến sỹ dành cho người nước ngoài như tôi có tên: Doctorat Spécial. Bằng này tương đương với bằng Doctorat Habilitation ở Pháp, Ba Lan hay ở Đức.

Theo định nghĩa, bằng Doctorat Spécial phải là bằng xác định trình độ nghiên cứu khoa học thâm sâu của ứng viên. Bằng này dành cho các nhà khoa học có thâm niên nhưng tích cực hoạt động liên tục và có những thành quả nghiên cứu được giới khoa học quốc tế công nhận.

Nguyễn Đắc Xuân. Anh bị phê phán là thích nổ vì hay kê khai chức vị đầy đủ qua các e-mail?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Tôi làm nhiều việc, ở nhiều nơi, đi nhiều chỗ. Việc kê khai không phải để khoe mà là để tiện bề liên lạc với bạn bè bốn phương. Tuy đã nghĩ hưu, nhưng tôi vẫn phải thường xuyên tiến cử các học trò cũ giúp họ xin học bổng, xin việc postdoc. Muốn việc làm này hữu hiệu, điều tiên quyết là phải tự giới thiệu mình một cách trung thực và thuyết phục. Thí dụ khi tôi ghi chức danh tôi là “Giáo sư Danh dự Thực thụ” trường Đại Học Liège, tôi đã dịch nguyên văn chức danh này từ tiếng Pháp (Professeur ordinaire honoraire), một chức danh đã được Hội Đồng Quản Trị ĐH Liège ban cho tôi qua văn bản ngày 21/9/2006, trước ngày tôi về hưu một tuần và khuyến dụ tôi nên sử dụng chức danh này cho đến mãn đời. Tôi chỉ tự giới thiệu một cách chính xác cái gì mình có. Người đời không tin là quyền của họ. Nhưng khi chưa kiểm chứng nghiêm túc, xin đừng ác ý, gây phản cảm không hay cho tôi, bảo tôi tự phong, tự tung, tự tác, thích nổ. Đây là thái độ của những kẻ không tốt, hay chê bai, đố kỵ, mặc cảm… Thái độ thường nhật của tôi là bao dung cho qua, không quan tâm. Người Pháp có cân ngạn ngữ rất hay: Chó cứ sủa, đoàn người cứ đi qua …

Nguyễn Đắc Xuân. Dư luận chung quanh anh về vụ kiện diễn tiến ra sao?

GS Nguyễn Đăng Hưng.- Điều này có lẽ anh nên hỏi người thứ 3 khách quan hơn. Riêng tôi qua các mạng xã hội như FACEBOOK, tôi thấy tuy báo chí có đăng tải nguyên văn những cáo trạng năng nề về tôi, tuy có cả một trang chuyên chỉ đăng tải những bài bôi nhọ tôi, chẳng có mấy người tin. Và những người hiểu vấn đề càng có cảm tình với tôi hơn…Những người hoài nghi sau khi đọc những bài tôi viết có nội dung khoa học, có tính thuyết phục cao, có bằng chứng hẳn hoi chứ không chung chung như những bài báo mà ta đã biết, đã hiểu đâu là sự thật, đâu là lẽ phải…

Nguyễn Đắc Xuân.Vụ kiện có phản ứng tiêu cực đến báo APJCEN không?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Chẳng có ảnh hưởng nhỏ nào cả. Ban Biên Tập lại thêm quyết tâm sắp ra số đặc biệt. Vụ kiện đã quảng cáo tốt cho APJCEN và nhà xuất bản Springer!

Nguyễn Đắc Xuân.Qua vụ này, việc gì làm anh thất vọng nhất?

GS Nguyễn Đăng Hưng.– Sự nông cạn về nhận thức khoa học và học thuật thường song hành với tính tham lam của con người.

Nguyễn Đắc Xuân. Anh rút được bài học gì qua vụ này? Anh liệu có còn đủ sức lao tiếp vào những công việc mới nào nữa không?

GS Nguyễn Đăng Hưng.- Nếu tôi muốn cũng chẳng có cơ hội nữa anh ạ. Tôi sẽ rút về khu vườn riêng, hoàn thiện mấy trang bút ký và tìm cách xuất bản trước khi nhắm mắt xuôi tay. Bài học ư? Đừng hoang tưởng ai cũng như mình. Đằng sau hợp đồng rất có thể là cạm bẫy, nếu là hợp đồng gắn với những ham muốn không chính đáng và không bao giờ có thể đạt tới của một …

Nguyễn Đắc Xuân.- Tôi hoàn toàn không có khả năng theo anh trong vụ này, nhưng vì bạn bè trí thức nhiều, tôi mạo muội hỏi chuyện anh hôm nay để nhắc cho các bạn tôi hãy hết sức thận trọng cân nhắc kỹ lưỡng trước ký đặt bút ký hợp tác với một đối tác mà mình chưa biết rõ. Trong lúc hỏi chuyện không tránh được những việc anh không muôn nhắc đến, nếu đã làm phiền anh, mong anh thông cảm. Cám ơn anh.

GS Nguyễn Đăng Hưng.
– Cám ơn anh đã tạo dịp để tôi tỏ bày. Anh đã thẳng thắn đặt tôi trước những câu hỏi khó. Tôi cũng đã không tránh né câu hỏi nào. Mong sao những câu trả lời làm anh thỏa mãn. Còn bài học của sự cố này, anh đã có kết luận rồi đấy. Chẳng những không ký thỏa thuận mà đừng bao giờ cộng tác. Ngay cả một hợp đồng nhẹ nhàng như một hợp đồng có vấn cao cấp cũng sẽ là cái bẫy cho người lương thiện dù cấp cao đến đâu…

Thành phố Hồ Chí Minh, 30/1/2015

Chú thích

[1] Tác giả: Lê Thanh Phong, Lao động, ngày 15/8/2014

https://kimdunghn.wordpress.com/2014/08/15/thai-do-ung-xu-cua-tri-thuc/

[2] GS Nguyễn Đăng Hưng lên tiếng về vụ kiện

http://dantri.com.vn/…/gs-nguyen-dang-hung-len-tieng-ve-vie…

[3] Phản hồi về một bài báo

https://kimdunghn.wordpress.com/…/phan-hoi-ve-mot-bai-bao…/…

[4] E-mail sáng lập của Springer

http://www.ndanghung.com/wp-content/uploads/e_mal-sang-lap.pdf

[5] Trang Research về GS Nguyen Dang Hung

https://www.researchgate.net/profile/H_Nguyen-Dang/reputation

[6] Hợp đồng ĐH TĐT – NĐH

http://www.ndanghung.com/wp-content/uploads/Hop-dong_TDT_NDH.pdf

[7] Thư điện tử đêm giao thừa

http://www.ndanghung.com/wp-content/uploads/e-mail-29-tet-cho-LVD.pdf

[8] Thư LVD gởi cho BBT APJCEN

http://www.ndanghung.com/wp-content/uploads/TDTU-Letter-to-APJCEN-Board1.pdf

[9] E-mail phản đối của 3 nhà khoa học quốc tế.

http://www.ndanghung.com/wp-content/uploads/e_mail-phan-doi-của-GS-Ponthot-De-saxce-va-Bordas.pdf

[10] Chuyện đặc biệt về bằng cấp và bằng tiến sỹ đặc biệt.

http://www.ndanghung.com/bai-viet/2014/05/04/lay-bang-da-dac-biet-bang-cung-co-ten-dac-biet-thi-viec-du-luan-dat-cau-hoi-chang-co-gi-dac-biet-au-cung-la-cai-so-vay.html/#more-8571

[11] Thêm tài liệu về bằng tiến sỹ đặc biệt

http://www.ndanghung.com/bai-viet/2014/06/17/mong-thay-cac-ban-tre-rut-ra-bai-hoc-tich-cuc-cua-su-viec-vang-that-khong-bao-gio-so-lua-va-viec-lam-chan-that-luon-luon-duoc-nguoi-that-va-viec-that-bao-ve.html/#more-8743

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s